Chào Mừng


Hân Hoan Chào Mừng Quí Khách.

Lê Du Miên

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009

đêm trở giấc cùng mưa

tôi ngủ vùi sau bước tình quanh quẩn
để quên xưa em xúng xính áo vàng
ngỡ như là, đã xa rồi vương vấn
xa rồi em Hoàng thị những thênh thang

rồi một ngày mưa đến
như vô tình gõ nhẹ mái hiên tôi
cũng vô tình làm ướt mảng thơ, tôi
viết một thời lầu mơ chưa khép kín
mưa đến theo hương mùa trái chín
căng căng dòng mật ngọt
êm êm lời ca dao
lay nhẹ những xôn xao,
tôi , những ngày xưa đã khuất
tôi trở mình rất thật
mắt, môi hồng lên, tươi
nghe tiếng nước ru đời
ngọt bùi trên mái hiên nhà mỗi sáng

rồi một ngày mưa đến
trên xứ lạ xanh xao,
bước lưu vong buồn tủi
mưa dỗ niềm an ủi
tôi, ngày tháng lao đao
mưa rơi từ cổ tích
đời vẽ lại muôn màu
tôi theo vết lông chim
đuổi theo mưa hụt bóng
về biển người trông ngóng
một bóng dáng Mỵ Châu
bóng em khuất ở nơi đâu
sóng xô bờ cát, nỗi sầu dâng cao

tôi về thắp ngọn đèn sao
dù heo hắt cũng treo cao đi tìm
biển khuya chẳng thấy dấu chim
con chim hải yến ngủ thềm mộng mơ

đêm nay trở giấc cùng mưa
gío hiu hiu thổi cho vừa nhớ thêm
ngoài kia tiếng lá thì thầm
tiếng mưa dục đất nẩy mầm tương tư
tôi, đời rách nát hao hư
thôi em, quên chuyện hồ như muộn phiền


LDM

mơ ước

đã có lần ta mơ làm thượng đế
để đưa em qua một khúc đường ghềnh
cũng có lần ta ước là Đức chúa
để dìu em ra khỏi chốn phù vân....

ldm

vỡ vụn một ước mơ

lâu lắm mới về ngang căn nhà cũ
ngỡ ngàng nghe lại khúc thu xưa
thánh thót rơi đầy trên đôi tay những nỗi buồn
tròn như những hạt mưa đêm nay

lâu lắm mới chợt nhớ ra mình
gã say, say mãi một bóng hình
say chiếc áo màu vàng, vội bước qua trong nắng sớm
bên vườn

lâu lắm lại nhớ ra mình thân bướm
chập chờn bay
trên khóm cúc thu tàn
lâu lắm mới nhận ra đông đã sang
mà mê mẩn si tình bông hoa tuyết

anh vẫn nhớ em yêu hoa màu trắng
mà lòng anh hoa cứ rộ sắc vàng
để bao mùa lá rụng, thu sang
khoảng cách ấy vẫn ngổn ngang, chia lối

một đêm xưa mình nói về bóng tối
có ma, có bè, có quỉ đâm ngang …
anh thì muôn phần bối rối
mà riêng em, bình thản ….
em nhởn nhơ giữa thiên đàng
kệ cho anh rơi chín tầng địa ngục
em muôn đời ơn phúc
hoa đua sắc mặn mà …
trên đường em, những ngày qua

lâu lắm mới về ngang căn nhà cũ
gốc thông xưa vẫn xanh màu ngọc bích lụa là
mà dáng ai vừa khuất nẻo xa xa
như chợt mất trong anh một ước mơ, vỡ vụn …

lâu lắm mới về ngang căn nhà cũ
vườn hoa xưa, lá đã rụng hoa tàn
chợt xót xa hồn anh rã mục
giữa biển đời luân vũ điệu hợp tan

lê du miên

sau 30 năm


Ngọc-Hường


Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009

tượng người thơ thời nay

dụi mắt lồm cồm tỉnh giấc mơ
cố nhìn hình tượng của người thơ
chân qùy, ngực ưỡn, cong môi thở
mắt nhắm, tay khum, lưỡi để hờ
tưởng gã Tao nhân mài bút mực
ngờ đâu Mãnh lão nhảy bàn thờ
giữa thời sôi thịt , mù tăm chữ
còn hỏi chi người ngoảnh măt ngơ

ldm

giọt mưa màu

từ khi bỏ biển về nguồn
gịot mưa năm ấy có còn tím không ?
có người xứ tuyết ngóng trông
đóa quỳnh đêm cũ mà ngơ ngẩn buồn
nguyện em tâm thức nhiên an
hương bồ kết mãi toả lan mây trời
biển giờ vắng, chỉ mình tôi
chiều nay con nước cuốn trôi nụ cười

ldm